BÌNH AN KHÁC VÔ CẢM - TỪ BI KHÁC NHU NHƯỢC

Nếu hiểu rõ điều này, cuộc sống của bạn luôn có sự cân bằng, hòa hợp và hạnh phúc. 

Nếu không biết, bạn sẽ đi sai đường và gặp nhiều rắc rối lớn trong đời mình.

Rất nhiều anh chị, các bố mẹ đang hoang mang, băn khoăn, không phân biệt được những điều này. Đặc biệt những người đang trên hành trình rèn luyện thân tâm và chuyển hóa bản thân. Chúng ta sẽ hiểu rõ trong câu chuyện dưới đây:
Khi vua Ajatsatu ân hận với những lỗi lầm to lớn của mình và quyết định đi theo con đường Từ Bi của Đức Phật, vua đã truyền tư tưởng từ bi này cho tất cả dân chúng, trong đó có quân đội. Vậy là hàng loạt các binh sĩ từ bỏ nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc vì sợ sát sinh, tạo nghiệp xấu khiến cho giặc, cướp hoành hành. Vua Ajatsatu vô cùng bối rối đã đến hỏi Đức Phật. Đức Phật trả lời bằng cách kể câu chuyện:
" Trong thôn nọ xuất hiện một con rắn độc, nó đã cắn rất nhiều người và khiến họ phải mất mạng. Người trong thôn vô cùng lo sợ, trẻ con không dám tới gần gốc cây có rắn độc ở. Một hôm nọ, có thày Tỳ kheo đi ngang qua đó. Thày Tỳ kheo ngồi nghỉ ở chính bóng mát của gốc cây kia . Rắn độc định bò ra cắn thày. Thấy sắc mặt của thày Tỳ kheo vẫn điềm nhiên, nó cảm thấy rất kinh ngạc. Thày Tỳ kheo nói với nó rằng khi con cắn người là gây tổn thương cho họ, họ sẽ vô cùng đau đớn , thậm chí là mất mạng. Rắn độc liền khởi tâm từ bi. Từ đó nó quyết định sẽ không hại người và cũng sẽ không bao giờ cắn người . Khi thấy rắn độc không cắn người, người ở trong thôn dần dần hết sợ . Họ bắt đầu trêu chọc nó. Trẻ con dùng chân đạp lên trên đuôi của nó . Nó không hề làm tổn thương ai. Đám trẻ con ném đá vào nó , nó cũng không hề muốn báo thù. Đói khát và đau đớn khiến cho rắn độc kiệt sức. Đêm đến , nó chỉ nuốt vài hạt sỏi. Còn ban ngày lại bị người khác công kích. Con rắn đã bị thương rất nặng . Người ở trong thôn còn xem nó như sợi dây. Một ngày kia , thày Tỳ kheo nọ lại đến. Thày tỳ kheo thấy rất đau lòng khi chứng kiến tình cảnh lúc này. Lúc đắp thuốc cho nó, thày Tỳ kheo liền hỏi tại sao lại rơi vào cảnh ngộ giống như này. Rắn độc trả lời con đã lãnh ngộ được đạo nên không cắn người nữa. Thày Tỳ kheo liền cười và nói rằng ta bảo con kìm chế bản tính hung hăng nhưng con lại làm mất bản tính tự vệ của mình. Con không cắn người thì cũng phải khè lưỡi ra mà dọa họ."
Đức Phật nói thêm: "BẤT CỨ SỰ THÁI QUÁ NÀO TRONG HÀNH VI, DÙ ĐÓ LÀ KHÔNG SÁT SINH, CŨNG ĐỀU BIẾN THÀNH BẠO LỰC. Người có tội tất nhiên phải chịu phạt do tội của họ thì tất nhiên họ sẽ kiêng sợ con. Nhưng phải nhớ không được để sự thù riêng, hận cũ chi phối sự phán quyết của mình . Người phạm tội bị trừng phạt bởi tội lỗi và ác nghiệp mà họ đã gây ra . ĐIỀU QUAN TRỌNG LÀ ĐỀU LUÔN PHẢI BẮT NGUỒN TỪ TÂM TỪ BI. CON HÃY NHỚ RẰNG ĐỀU PHẢI BẮT NGUỒN TỪ TÂM TỪ BI."
Bạn thân yêu, giờ thì bạn đã phân biệt được rõ ràng từ bi và nhu nhược, bình an và vô cảm chưa?
Nếu là cha mẹ, khi con sai: từ bi là dùng sự hiểu biết nhân quả, hiểu biết tác hại của cơn tức giận để giữ tâm bình an của mình, không tức giận, đánh mắng con. SAU ĐÓ, khi cả con và bố mẹ bình tĩnh, dùng lòng từ bi và trí tuệ của mình dạy dỗ con, phân tích cho con đúng sai để con nhận ra lỗi của mình. Nếu cần có thể sử dụng các hình phạt khi con sai mà bố mẹ và con đã cùng thảo luận và đồng ý trước đó rồi. Từ bi mà nghiêm khắc
Còn nhu nhược và vô cảm là: nén cảm xúc tức giận lại, không làm gì , không nói gì, không phản ứng gì, chấp nhận những điều sai của con vì sợ đánh mắng con, phạt con thì " tạo nghiệp", thì con hành động quá hơn...
Trong mối quan hệ vợ chồng cũng thế, mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu cũng thế, mối quan hệ với bất kì ai cũng thế: CẦN TỪ BI ĐI CÙNG TRÍ TUỆ. Thiếu trí tuệ sẽ dẫn tới vô cảm và nhu nhược.
Chúc bạn luôn Từ bi và Trí tuệ!
Chuyên gia tâm lý Bùi Thu Hiền