BỐ MẸ BÌNH AN - CON HẠNH PHÚC

Các bố mẹ có ai đã từng giống vị phụ huynh trong câu chuyện dưới đây?

Một buổi chiều tôi nhận được cuộc gọi “cầu cứu” từ phụ huynh của mình, giọng chị ấy hốt hoảng. Chị kể tôi nghe rằng con gái mình vừa có những hành động  khiến chị cảm thấy sợ hãi vừa kinh dị, chị chưa thấy một đứa trẻ nào nổi loạn như vậy.
Cụ thể hôm nay con chị đã bắt những con cá cảnh ở trong bể nước, bỏ ra ngoài cắt thành từng khúc và nghịch những khúc cá đó. Bể nước thì đục ngầu, mặt sàn thì tanh tởm, máu me be bét quanh thành bể. Chị nhìn cảnh ấy mà thấy rợn người, không hiểu điều gì khiến con chị ấy có những hành động như thế? Chị khẳng định mình chưa bao giờ có những hành động như vậy khiến con học theo. Tuy thắc mắc trong lòng khá lớn nhưng chị đã “không kịp” hỏi con mà lao vào mắng bạn nhỏ, nói những lời lẽ hết sức nặng nề.
Kỳ lạ thay đứa trẻ không hề khóc, chỉ lủi thủi đi vào một góc không nói năng, không phản ứng hay biểu cảm gì. Những ngày sau đó con ít nói hơn hẳn.
Rồi một thời gian sau chị nhận ra những hành động bất thường của con như lấy trộm đồ trong siêu thị (chị không tận mắt chứng kiến), con có ý định trả thù bạn học vì lấy bút của con mà không hỏi (chị nghe kể lại), con nói hỗn, nói dối mẹ,vv...
Vị phụ huynh đó bắt đầu rơi vào trạng thái stress vì một là lo con sẽ trở thành đứa trẻ lạnh lùng vô cảm, hai là lo con sẽ trở thành người thiếu trung thực thậm chí ăn trộm ăn cắp, nỗi lo lớn nhất là nếu tình hình tiếp diễn giữa mẹ và con sẽ mất kết nối hoàn toàn. Đã có lúc chị ấy lo sợ đến mức mất bình tĩnh, nhắn tin cầu cứu khắp nơi tất cả những người mà chị ấy quen biết để hỏi “nên làm thế nào với con?”
Sau khi nghe câu chuyện của chị tôi đã xếp lịch để hỗ trợ hai mẹ con.
Tôi gặp con gái trước và nghe con chia sẻ. Con là một cô bé rất cá tính, ít nói, thích che giấu cảm xúc của mình. Tôi biết không thể dùng cách đặt câu hỏi thông thường để con nói ra vấn đề, tôi bắt đầu từ những điều con quan tâm. Ví dụ như trong lớp tôi quan sát thấy con thích vẽ tranh, tôi biết con có sở thích vẽ tranh. Rất nhiều câu chuyện được con kể ra từ đó. Tiêu biểu như: Con thích học vẽ nhưng mẹ cứ bắt con học toán, con thích học tiếng Nhật nhưng mẹ cứ bắt con học tiếng Anh, đỉnh điểm là gần đây mẹ cứ bắt con phải tha thứ cho một bạn đã lấy đồ của con rồi cho rằng hành động chặt cá của con là ghê rợn mà không hỏi con làm như vậy vì điều gì?,… Con đã không còn niềm tin và không muốn chia sẻ với mẹ nữa.
Tôi chỉ lắng nghe con và không bắt con phải thay đổi điều gì, tôi biết với cô bé này cần tác động từ từ và phải dùng tình yêu để cảm hóa.
Sau đó tôi gặp mẹ con, chị ấy vẻ bất an và lo lắng.
Trong suốt buổi trò chuyện tôi để cho chị ấy được giãi bày tất cả cảm xúc của mình, tôi nhận ra vấn đề đến từ chính chị ấy chứ không phải đến từ con. Mà điều đặc biệt là chị ấy đang mải miết chạy theo con, tự vẽ ra rất nhiều sự lo lắng rồi tự khiến bản thân bất lực mệt mỏi. Biểu hiện của một người mẹ “chạy theo con” là gì? Là rất yêu con nhưng những điều cần chia sẻ thì không dám chia sẻ (sợ con không hiểu, sợ con phản ứng tiêu cực) để rồi khi “tức nước vỡ bờ” mới lại mắng con. Mà mắng con xong lại rơi vào tình trạng áy náy, buồn phiền.
Khi tôi bắt đầu chia sẻ về tâm thức làm mẹ của chị ấy, từng giọt nước mắt của người mẹ rơi lã chã, có lẽ từ trước đến nay không ai nói với chị “Mẹ cần phải biết yêu chính mẹ trước khi yêu các con, không phải lúc nào yêu con hơn bản thân cũng đúng”. Chị luôn mặc cảm và tự ti vì mình chưa biết cách làm mẹ nên chẳng dám dạy con điều gì cả, trước giờ luôn phó mặc cho cô giáo của con mà không hề biết, chính những hành động nhỏ nhặt thường ngày mới vô tình khiến con học tập và làm theo.
Khi chị ấy đã nhận ra vấn đề tôi mới hướng dẫn cho chị ấy một vài cách để thay đổi tình hình, có cả bài tập, tất nhiên chỉ là bài tập dành cho mẹ.
Tôi hướng dẫn chị ấy thay đổi tâm thế, tự tin hơn với yêu thương thuần khiết mà mẹ dành cho con (ghi nhận chính mình), mạnh dạn chia sẻ với con những điều đúng và chưa đúng của con (một cách khéo léo).
Tôi hướng dẫn chị ấy biết ơn bản thân, biết ơn những bài học từ con cái và biết ơn mọi người xung quanh.
Tôi hướng dẫn chị cách gieo hạt. Bởi chị hiểu về nhân quả nên tôi khẳng định với chị rằng, chỉ cần chị chăm chỉ gieo những hạt giống thiện lành thì nhất định con sẽ tự khắc ngoan ngoãn và cởi mở với mẹ hơn.
À, về câu chuyện con cá, tôi đã chia sẻ cho chị nghe nguyên nhân con làm vậy: “Con thấy mẹ nấu ăn, con muốn giúp đỡ mẹ và không biết bắt đầu từ đâu”. Vậy đó, vậy là chị đã tự mình đánh mất cơ hội được nghe con chia sẻ chỉ vì bản thân không bình tĩnh giải quyết vấn đề, chị có muốn tiếp tục những sai lầm của mình không hay kết nối lại với con?
 
Chị ấy lại kịp rơi những giọt nước mắt trước khi tôi kết thúc buổi chia sẻ, chị cam kết sẽ thực hiện những điều trên. Chúng ta vốn biết những người mẹ thật sự rất mạnh mẽ, khi họ đi chệch hướng chỉ cần có người chỉ đường đúng đắn và đáng tin cho họ nhất định họ sẽ đi theo,làm theo.  Chị ấy đã nhận ra điều chị cần ngay lúc này chính là tĩnh tâm lại và bình an hơn.
Theo bạn, chị ấy có thay đổi được không?  Tôi đã có được câu trả lời sau ba tháng chị ấy thực hành những điều trên và tôi dám khẳng định với bạn: BỐ MẸ BÌNH AN THÌ CON MỚI BÌNH AN, BỐ MẸ HẠNH PHÚC NHẤT ĐỊNH CON SẼ HẠNH PHÚC.
HLV Mai Hoa