HÀO PHÓNG CHO ĐI GIÚP TA HẠNH PHÚC LÂU DÀI

" Người cho đi nhiều nhất cũng chính là người hạnh phúc nhất!"
 
Một cô gái hỏi: “Bao nhiêu tiền một trái dừa vậy ông?”
 
Ông già bán dừa trả lời cô ta: “Thưa cô, 10 ngàn 1 trái”.
 
Cô gái nói: “Bán cho tôi hai trái 15 ngàn được chứ? Không được tôi đi chỗ khác mua”.
 
Ông già bán dừa trả lời: “Cô lấy đi, 15 ngàn 2 trái. Tôi nghĩ như vậy cũng tốt rồi bởi vì cả ngày nay tôi chưa bán được cho ai cả”.
 
Cô gái lấy hai trái dừa và bỏ đi với cảm giác của một người chiến thắng. Cô ấy bước vào xe hơi và đi đón cô bạn, cả hai cùng tới một quán ăn sang trọng.
 
Hai cô ngồi xuống bàn và gọi những thứ họ thích. Họ chỉ ăn một ít và để lại rất nhiều thứ mà họ gọi ra.
Sau đó cô ta thanh toán hóa đơn. Hóa đơn là 850 ngàn, cô gái đưa 900 ngàn và nói với ông chủ “khỏi thối”.
Câu chuyện trên có lẽ đáng để cho chúng ta phải suy nghĩ. Hành động hào phóng của cô gái kia có vẻ rất bình thường đối với ông chủ quán giàu có. Nhưng việc trả giá cho hai trái dừa lại thấy tội nghiệp cho ông lão bán dừa.
Tại sao chúng ta thể hiện sự tính toán chi li khi chúng ta mua hàng của những người nghèo khổ tội nghiệp? Và tại sao chúng ta lại quá hào phóng với những người không cần sự hào phóng của chúng ta? 
 
Hành động trên của cô gái có lẽ cũng phản ánh một phần nào “Sự hào phóng” của chúng ta. Ở trước mặt mọi người có thể chúng ta không ngại phải chi trả hay cho đi rất nhiều vật chất tiền của để thể hiện mình là người rộng lượng, hào phóng và đầy tình yêu thương. Nhưng chưa chắc khi ra khỏi cửa chúng ta lại móc ra một đồng để bố thí cho người ăn xin, người bán vé số, các em nhỏ hay những người tàn tật. Hình như có một số người hiểu sai về "sự hào phóng".
 
 
Hào phóng- Sự cho đi là cơ hội để bạn san sẻ yêu thương, giúp cho mọi người bớt đi một chút vất vả từ cuộc sống. Và đây cũng là duyên lành để bản thân mỗi chúng ta được dịp gieo trồng phước báu, chia sẻ niềm vui cho người khác, đồng thời cũng là cách tạo ra niềm vui cho chính tự thân. Vì “người cho đi nhiều nhất cũng chính là người hạnh phúc nhất”, hạnh phúc ở đây chưa phải là kết quả mà ta nhận được khi cho, mà hạnh phúc ở ngay khi chúng ta cho, ngay khi chúng ta ban tặng niềm vui, tiếng cười và hạnh phúc đến cho người khác bằng một trái tim chân thật, biết thương yêu, đồng cảm với những khó khăn của người khác.
 
Có rất nhiều cách cho đi!
  • Cho đi bằng vẻ mặt, nghĩa là có thể tặng người khác vẻ mặt tươi cười, niềm nở khi gặp mặt hay trong giao tiếp.
  • Cho đi bằng ánh mắt, nghĩa là ta hãy dùng ánh mắt trìu mến, cái nhìn thiện lương để tặng mọi người mà ta gặp trên đường đời.
  • Cho đi bằng lời nói, nghĩa là ta có thể cho người khác những lời cổ vũ, động viên, an ủi, những lời khiêm tốn, hòa nhã, những lời hướng thượng, hướng thiện, những lời ấm áp, chân tình..
  • Cho đi bằng tấm lòng, nghĩa là ta hãy mở rộng lòng mình ra, đối xử chân thành với người khác.
  • Cho đi những hành động, nghĩa là ta hãy thật lòng giúp đỡ mọi người, làm những điều tốt đẹp cho người khác.
  • Cho đi vật chất, nghĩa là ta hãy chia sẻ, giúp đỡ về tiền bạc, vật chất cho những người có hoàn cảnh khó khăn, lá lành đùm lá rách.
Các hành động hào phóng- cho đi là một món quà. Và quà tặng thì không cần phải được yêu cầu. Nó cần phải được thoải mái và không giữ lại chút nào vì tiếc nuối. Đó mới là một hành động xuất phát từ trái tim hào phóng. Đây chính là cách để giữ được niềm vui, hạnh phúc lâu dài nhất trong cuộc sống vô thường này.